Trịnh Vi ngồi trước phần mộ chỉ còn vương lại một ít thế gian, nói lể với Nguyễn Nguyễn cuộc sống thường ngày của mình với Lâm Tĩnh, về A Ninh đã ngày 1 Khủng, nói đến thông tin của “sáu đại thiên hậu” sống các khu vực.

Bạn đang xem: Anh có thích nước mỹ không truyện

Rốt cuộc gồm vật dụng gì quan trọng xoay lại? Cô suy nghĩ đi suy nghĩ lại vẫn cảm thấy còn có thời gian. Giống nlỗi hiện giờ cô vẫn già đi không ít, e là tức thì từ đầu đến chân bạn rất tốt cũng không chịu nổi tính nói các của cô.Vì lưu giữ A Ninh, Trịnh Vi ko ở lại thọ lắm, về cho tới khu vực tụ họp cùng với Lão Trương, lại chỉ thấy cô bạn nữ nhỏ của Lão Trương đang nghỉ ngơi kia với đôi mắt đỏ hoe, Lão Trương lừng chừng đã chạy đi đâu.Trong lòng Trịnh Vi bao gồm dự cảm không khỏi, vừa hỏi ra cô đã thấy lạnh hết fan, té ra sau thời điểm cô tách đi, A Ninh cùng cô nữ giới bé dại của Lão Trương đùa giỡn náo nhiệt độ càng lúc càng xua nhau xa, chần chừ đùa trò trốn tìm kiếm chũm làm sao nhưng mà cô nàng không tìm thấy A Ninh nữa. Lão Trương vừa nghe thấy thì gấp gáp cực kỳ, tận hưởng bạn gái đứng trên vị trí hóng Trịnh Vi quay lại, còn mình ngay tức xung khắc đi tìm.Trẻ bé bị lạc xưa nay chưa hẳn là cthị xã nhỏ, huống hồ nước tại một vị trí như thế này, Trịnh Vi chú ý tầm vóc nlỗi sắp khóc của bạn nữ Lão Trương, biết là cô ấy sẽ ân hận, lại đi trách nát cứ đọng cô ấy mê mẩn nghịch cũng chỉ với chuyện tiêu tốn lãng phí thời gian, chỉ có thể tự trách bản thân không nên nhằm A Ninh rời ra khỏi bản thân, cô nhanh chóng đi theo hướng nhưng mà cô cảm giác con nít hoàn toàn có thể thích thú.Cô tra cứu trong phạm vi gần một trăm mét vẫn không thấy bóng hình A Ninch, sự hoảng sợ cùng lo ngại vẫn khiến cho cô ứa nước đôi mắt, những suy nghĩ khác biệt theo thứ tự hiện vào đầu. Cô âm thầm nhắc nhở mình ko được khóc ko được khóc, khóc không khác gì tin là A Ninh rất có thể đã biết thành lạc mất rồi, dẫu vậy A Ninch của cô làm sao có thể lạc mất được? Nhưng cho dù cô vậy nén nước đôi mắt, vẫn không Chịu đựng được bèn đem chiếc Smartphone ra – Hiện nay chỉ gồm tiếng nói của Lâm Tĩnh new rất có thể là liều dung dịch tốt mang đến cô, chỉ sợ hãi anh đã trách nát mắng cô thôi.Đúng hôm nay, tiếng gào thét kêu gọi trong thâm tâm can như lửa đốt của Trịnh Vi tất cả câu vấn đáp đáp lại. A Ninc nghe thấy bà bầu call thương hiệu bản thân, sẽ sinh hoạt từ thời điểm cách đó ko xa vẫy tay ra hiệu bản thân đã nghỉ ngơi đó.Trịnh Vi theo tiếng hotline quan sát lại, chỉ nhìn thấy bóng hình nhỏ dại nhắn của con bản thân sẽ đứng sát bên một dòng xe color black, sát bên còn tồn tại một thanh khô niên sẽ ngồi xổm trước khía cạnh cậu bé.Trịnh Vi rét lòng, ko để ý hầu như vật dụng chạy cho tới, ôm con vào lòng, lúc này new để ý mang đến bạn kề bên con bản thân, sau khoản thời gian nhìn thấy rõ vóc dáng anh ta, cô thiệt sự bồn chồn.“Anh điên rồi sao? Muốn nắn làm gì?” Cô dùng mức độ đẩy người trước phương diện ra, ôm bé lùi vài ba bước, quan sát anh ta đầy phòng ngừa cùng thù địch.Trần Hiếu Chính hoàn toàn ko dự phòng, bị Trịnh Vi đẩy một chiếc ngay thức thì mất giữa trung tâm, toàn bộ cơ thể vấp ngã về vùng sau, phải mang nhì tay phòng về vùng phía đằng sau mới ko bổ ập tín đồ xuống. Anh ta bảo trì tầm dáng lạnh lùng ngẩng phương diện nhìn Trịnh Vi.“Em có tác dụng chị em điều đó sao? Nhìn em trông bé thiếu cẩn trọng như vậy, có lạc mất bao nhiêu lần cũng không đáng kinh ngạc.”Trịnh Vi nghiến răng nói: “Điều kia ko liên quan mang đến anh, nói không con tôi ra!”Trần Hiếu Chính hôm nay mới chầm chậm chạp vực lên, cảnh giác phủi tay cùng phủi phần đa lốt dơ trên quần.“Em hãy chú ý lại thiết yếu mình đi, em nhận định rằng mình là ai? Anh chẳng tất cả hứng thụ cùng với con em của mình một chút nào. Sao em không từ hỏi chủ yếu tâm can bản thân sao có thể làm một mẹ vô trách nhiệm như vậy.”Trịnh Vi bị anh ta nói hầu như lời cay nghiệt khiến mặt đỏ lên rồi lại trắng bệch ra, nhanh lẹ vơi giọng hỏi A Ninc vẫn ôm trong tim, trẻ con ko nói dối, cho dù sự miêu tả không được cụ thể nhưng mà tối thiểu Trịnh Vi rất có thể hiểu rõ một ít, thực sự là bé bản thân sẽ đùa trò trốn tra cứu cùng với con bạn nhỏ dại của lão Trương vô tình gặp ai kia, hay anh ta định tất cả mưu tính xấu xa.Cô tự biết mình vẫn trong tình cố kỉnh cần kíp vẫn hiểu nhầm anh ta, Mặc dù Trịnh Vi cảm thấy khôn cùng khó chịu, nhưng mà sau cùng cô vẫn là 1 trong những fan bản lĩnh, làm lơ sĩ diện, xin lỗi anh ta.Trần Hiếu Chính cũng ko cảm kích. Phủi không bẩn bụi trên bạn, anh ta con quay sườn lưng bước về phía dòng xe pháo vẫn đỗ cạnh đó.“Trước cơ anh từng nói cùng với em từng nào lần, chớ thao tác thông tục cố kỉnh, sớm muộn cũng trở thành gây vấn đề. Không chừng lần sau em không còn may mắn nạm đâu.” Anh ta kéo cửa ngõ xe pháo, không nóng vội ngồi vào, thình lình thốt ra câu như vậy.Trong lòng Trịnh Vi tự dưng run rẩy, vẫn là chiếc miệng không nói được nhiều lời mà lại ngữ khí thân thuộc những điều đó, lời trách rưới cđọng dặn dò bé dại nhẹ thân thương hình như vẫn vang vọng bên tai. Cô suy nghĩ mình căn uống phiên bản không cần thiết phải nlỗi sắp tới lâm trận vậy, thật sự cô không hận anh, dù gì cũng từng là người yêu, sẽ chia tay rồi, mà lại thời hạn sung sướng tê cũng không hẳn là vô nghĩa. Chỉ cần anh ta vẫn tồn tại nhớ, sợ gì anh ta rất có thể có tác dụng sợ hãi A Ninc của cô.Lúc nãy Lão Trương hổn hển chạy cho tới, nhận thấy hai người đàn bọn họ với cậu nhỏ nhắn vẫn bình yên không nguy hiểm, đập đập ngực mình thường xuyên, anh ta đứng làm việc xa nhìn, cũng ko tiến lại ngay sát mà lại lặng lẽ âm thầm đi về phía ngược lại.Trịnh Vi thấy bóng hình Lão Trương, trong thâm tâm lưu giữ ra, nói với những người vẫn lân cận dòng xe: “Nếu anh rhình ảnh thì buổi tối nay thuộc ăn một dở cơm đi.”Anh ta ko trả lời, cô lại trường đoản cú nói suy nghĩ của anh: “Anh cùng Lão Trương cũng không tiếp tục gặp mặt khía cạnh đúng không? Mọi fan cùng ngồi ăn uống đi, anh ấy còn mang theo một tiểu…”“Anh không rhình họa.”“do vậy sao.” Trịnh Vi kéo dãn ngữ điệu, không hẳn thuyệt vọng, chỉ là nghe thấy lời cự giỏi của anh, cô Cảm Xúc sự xúc hễ của chính bản thân mình gồm chút ít vô lý, đúng là thời hạn đã tạo nên tất cả hầu hết gì của vượt khứ đọng trôi đi, nhưng mà thật sự hồi xưa cũng không có gì khoái lạc cả.Cô không tự tin ngùng nói: “Tạm biệt. Uhm, ý em nói là Bye Bye.” (再见 còn là hứa hẹn gặp lại, cần ý của TV là ko chạm mặt lại THC nữa)Cô không ngờ Trần Hiếu Chính trầm yên ổn một lúc, rồi vẫn đứng nguim địa điểm cũ.“Thật sự anh không rhình ảnh, xin lỗi.” Anh khó khăn xoay đầu nhìn cô.

Xem thêm: Các Loại Canxi Hữu Cơ Cho Bé, 4 Loại Canxi Nên Bổ Sung Canxi Cho Trẻ 2

“Mẹ anh bây chừ sẽ nhập viện, anh phải vào âu yếm bà.”“Mẹ anh bệnh dịch sao? Có nghiêm trọng lắm không?” Trịnh Vi ko kìm lòng hỏi.Trần Hiếu Chính mỉm cười giọng mỉa mai, “Anh nhớ rằng em vẫn không phù hợp bà ấy mà lại.”“Không không đúng, nhưng lại em cũng không hy vọng bà ấy đổ dịch.”“Hẳn em biết bà ấy cũng không thích em tới mức như thế nào.” Trần Hiều Chính cúi đầu nhìn loại khóa xe trong tay, lẩm nhẩm nói, “Trong thời điểm này bà ấy sẽ bệnh dịch đến hơn cả hồ nước đồ rồi, thời gian thông thường thời gian ko, bao gồm khi còn ko nhận biết anh, chỉ phân biệt tấm hình của tía với anh chụp khi anh còn nhỏ dại. Ngày kia sống trước giường bệnh dịch anh nói cùng với bà là anh ly hôn rồi. Bà hay mộng đè trả lời lại anh rằng: Ly hôn thì cũng ly hôn rồi, đứa bé dại Trịnh Vi tê tất cả gì tốt chứ, trong cả dưa chuột cũng lần khần cắt nữa.”Trịnh Vi bất giác lấy ngón tay mẫu trái vuốt ve vệt sẹo trên ngón giữa, rất lâu trước kìa Lúc ở trong nhà anh, vì chóng vánh muốn chứng tỏ bạn dạng thân mình cùng với tình nhân và mái ấm gia đình người yêu mà cô thiếu hụt chút nữa vẫn cắt đứt đầu ngón tay chỉ do một quả dưa chuột, mang đến tiếng vị trí bị thương vẫn tồn tại vết sẹo mờ mờ, cũng may lốt sẹo vẫn nhanh chóng tức tốc cùng với đường vân tay thành nhân thể, nếu không nhìn kỹ cũng ko nhận thấy.“Có bắt buộc em bắt buộc cảm ơn bà bầu anh vẫn tồn tại ghi nhớ em không?”Trịnh Vi cười cợt khổ, khóe miệng Trần Hiếu Chính cũng đơ lag.“Sau lúc anh và Âu Dương kết bạn, bà có chạm mặt qua Âu Dương vài ba lần, hai bạn cần yếu như thế nào liên minh được – Rõ ràng là những điều đó. Đương nhiên Âu Dương ko nhằm phần đa điều đó trong tim, vào mắt cô ấy người mẹ anh chỉ là 1 trong những bà già lao động trí óc gồm vụ việc, còn người mẹ anh thì cứ bồn chồn trong tâm phân vân rốt cuộc bà không ổn ở chỗ nào, nhưng mà giống như biết mình mắc bệnh hồ đồ vật rồi cần bà cũng không muốn làm rõ vì sao. Anh tương tự như em, không thích hợp bà ấy, nhưng anh biết một điểm bắt buộc khước từ là đến dù là hồ nước trang bị thì điểm xuất xứ của bà ấy vẫn chính là mong muốn những điều giỏi mang lại anh.”“Đương nhiên rồi.” Có lẽ do sẽ có tác dụng người mẹ, trong những năm vừa mới đây Trịnh Vi càng đọc hơn tấm lòng của người mẹ. “Anh hãy âu yếm xuất sắc bà ấy nhé.”“Ừ, dù sao bà cũng không thể nhiều ngày nữa.” Trần Hiếu Chính mỉm cười nói, “Đây là chuyện tốt, cuối cùng bà cũng sắp tới sum họp với cha anh rồi. Dường như bà cũng cảm thấy được thời gian không còn những, mấy ngày trước lại ghi nhớ được rất nhiều cthị xã, cầm tay anh nói ko chấm dứt, như thế nào là đừng ly hôn nữa, chần chờ giảm dưa thì không giảm nữa, chỉ việc anh say đắm là được. Bà ấy ước ao được làm việc bên cạnh tía anh rồi, không muốn anh giống hệt như bà sống cô đơn tía mươi năm. Anh bảo bà hồ đồ vật rồi, Trịnh Vi mau chóng đang là vợ, là bà mẹ của bạn không giống rồi. Bà hoài nghi, còn liên mồm bảo ‘Sao lại rất có thể như thế, sao lại rất có thể, nhì đứa yêu nhau như vậy, mặc dầu ta bao gồm mù cũng dìm ra’.”Trịnh Vi xoay mặt đi, rửa đống má vào đầu A Ninh, gấp vã khàn giọng nói: “Anh hãy quan tâm giỏi mang đến bà ấy, bà ấy đang bệnh nguy kịch quá rồi.”Giọng điệu anh vẫn lạnh nhạt thản nhiên, ko biểu hiện chút xúc cảm nào, “Em có biết bà ấy phân phát bệnh thế nào không? Tết Âm định kỳ, anh gượng nhẹ nhau một trận với bà ấy, toàn bộ đồ đạc vào bên bị đập vỡ lẽ hết. Bà ấy hưởng thụ anh bắt buộc đánh nhau giành giật, anh nói anh vẫn luôn chiến đấu, cơ mà hành động mãi có thể hạnh phúc sao? Hạnh phúc của anh ấy đâu rồi? Khi bà thấy anh đập đồ đạc và vật dụng đã tan nước mắt, anh cảm giác thiệt lại gan, nhỏng thể trong thời gian cách đây không lâu bà ấy sẽ trở thành anh thành nhỏng này, sau đó anh Cảm Xúc nhẹ nhõm đi rất nhiều, Tuy rằng anh biết rõ sự thật chưa hẳn như thế. Trịnh Vi, em…”Điện thoại trong túi Trịnh Vi kêu lên, A Ninch vừa nghe thấy sẽ phấn chấn: “Là ba, Smartphone của cha đấy.”
*
Trịnh Vi vùng lên, bước vài bước rồi new dìm điện thoại, nhưng Trần Hiếu Chính vẫn thoang thoáng nghe thấy giờ cô nói chuyện.“… điện thoại? Không có nha, em ko Gọi mang đến anh nhưng mà. À, nhất mực vừa rồi trong khi tất tả sẽ dấn rồi… Không bao gồm gì gấp gáp cả… Đúng, tang lễ dứt rồi, vẫn đợi ăn uống cơm trắng với Lão Trương… Giọng của em? Thật sao? cũng có thể em cảm cúm rồi… Không đạp chăn mà… thật sự không có nhưng, A Ninc cũng tương đối khỏe… Vâng, vâng, trời tối em sẽ hotline năng lượng điện cho anh, giờ đồng hồ anh cứ thao tác làm việc đi…”Khi trở về, khía cạnh cô có chút hồng lên, fan đứng bên xe hôm nay đang hoàn toàn kiểm soát được vai trung phong tình của bản thân mình – khiên chế, ít nhất cũng có chút hờ hững quan sát cô.“Không phải anh vội vào viện sao? Em cũng bắt buộc đi rồi.” Trịnh Vi núm tay A Ninc bước tiến.Trần Hiếu Chính bất ngờ nói: “Anh ta đối xử cùng với em cũng ko tệ nhỉ.”