Trần Vũ Dương họp xong đã là bốn giờ chiều, đoán chừng Đỗ Nhược hẳn đã sớm không chờ nổi mà quay về trường học rồi.

Bạn đang xem: Bảo bối em quyến rũ anh

Vừa ngồi xuống liền thấy tờ giấy, mặt trên ghi tên Đỗ Nhược. Mở ra, đập vào mắt là mấy cái tội trạng của mình liền.Khóe miệng Trần Vũ Dương nhịn không được hơi nhếch, tâm tình bị đè nén vào buổi trưa thoáng cái đã khá hơn, gọi điện thoại cho Chu Trì, máy bận, chờ trong chốc lát lại gọi. Lần này là tắt điện thoại. Điều này làm cho Trần Vũ Dương lo lắng, lại gọi cho Lâm Li bảo hắn đi đến trường tìm thử xemQuả nhiên, Đỗ Nhược thật sự đã tới trường học. Trần Vũ Dương vốn muốn bảo Chu Trì đưa cậu về, nhưng nghĩ nghĩ, lại thôi, để cho cậu tự do một bữa, ngày mai tự nhiên sẽ ngoan ngoãn trở về.Khi về nhà, Trần Vũ Dương thuận đường bảo lái xe đi đến trường học của Đỗ Nhược, đúng lúc nhìn thấy cảnh Chu Trì đang bị Đỗ Nhược hành đến thê thảm, Trần Vũ Dương cười cười, yên lòng, đi về nhà.Nhưng khi hắn vào cửa, lại cảm thấy hối hận, không có Đỗ Nhược trong nhà, vắng ngắt. Đồ Liên đi đón Mộ Tư vẫn chưa về, còn dư lại mấy tốp người giúp việc đang làm việc của mình, nhìn thấy hắn đã trở lại liền lễ phép chào hỏi: "Tiên sinh đã về." Trần Vũ Dương nhàn nhạt lên tiếng, sau đó đi lên lầu.Đỗ Nhược ngủ mơ mơ màng màng, ôm thật chặt An Nhiên, những người khác đã lục tục muốn rời giường, An Nhiên cũng đã tỉnh, lại bị Đỗ Nhược ôm chặt đến không thể động đậy.Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, làm cho tất cả mọi người dừng động tác. Một người trong năm người đó, nam sinh đeo kính đi ra mở cửa, bị mấy người đàn ông mặc tây trang trước mặt dọa: "Anh...Anh...Các anh tìm ai?"Ký túc xá này coi như khá sạch sẽ, chỉ có điều một đêm chưa thông gió, cho nên khó tránh khỏi hơi có mùi một chút, điều này làm cho Trần Vũ Dương nhăn mày lại: "Đỗ Nhược có ở đây không?""Đỗ Nhược? Đỗ Nhược là ai?" Nam sinh mơ mơ màng màng còn không tỉnh táo lắm, bị hắn hỏi như vậy, nhất thời còn nhớ không nổi Đỗ Nhược chính là người mới dọn đến hôm qua."À, anh nói cậu nhóc kia hả, đang ở trên giường của An Nhiên." Không biết là ai nói ra một câu như vậy, nam sinh đeo kính lập tức cảm giác được một trận gió lạnh thổi đến.Ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt người đàn ông đối diện hơi rủ xuống, khuôn mặt đẹp lập tức trở nên sắc bén hơn, cũng không động tĩnh gì, nhưng có thể cảm nhận được người đàn ông này đang tức giận."Ai tìm tôi thế?" Đỗ Nhược ngủ không ngon, sáng sớm đã bị âm thanh ồn ào làm tỉnh giấc, nhưng do người của An Nhiên và Thiên Nhi rất giống nhau, mềm mại, ôm rất thoải mái, liền tiếp tục ôm lấy ngủ tiếp.Trong lúc còn đang nửa ngủ nửa tỉnh, hình như nghe được tên mình, lên tiếng hỏi chút. Nhưng lời này vừa mới hỏi ra miệng, Đỗ Nhược lập tức cảm thấy không đúng lắm, tìm cậu, ngoại trừ Trần Vũ Dương còn có ai nữa?Đỗ Nhược vừa định bật dậy từ trên giường, xong bị đập đầu vào ván giường ngay lập tức.

Xem thêm: Những Câu Chúc Tết Hay Bằng Tiếng Anh, Những Câu Chúc Tết Bằng Tiếng Anh Ý Nghĩa

"Ai u" một tiếng, lăn tiếp vào trong lòng An Nhiên. An Nhiên cũng bị đập, nhưng không kêu, lại sợ Đỗ Nhược từ trên giường ngã xuống, đành phải ôm lấy Đỗ Nhược đang rên đau.Trước mắt Đỗ Nhược đột nhiên xuất hiện hai cái chân thon dài được bao lấy bởi tây trang phẳng phiu, nhìn lên phía trên một chút, là khuôn mặt đang dần đen lại của Trần Vũ Dương: "Cút." Trần Vũ Dương nhàn nhạt phun ra hai chữ này, Đỗ Nhược cũng sợ run một cái.Mặc quần áo xong, theo ánh mắt của mọi người, Đỗ Nhược đi theo Trần Vũ Dương ra ngoài. Không dám ngẩng đầu nhìn cái loại sắc mặt âm u này của Trần Vũ Dương, cậu chỉ có thể cúi cái đầu, làm ra bộ dạng em biết sai rồi đứng trước mặt hắn.Một lúc lâu sau, vẫn chưa thấy Trần Vũ Dương mở miệng nói chuyện, điều này làm cho Đỗ Nhược có chút không nhịn được, đành phải nhỏ giọng giải thích: "Em là nói với anh rồi, chuyển tới trường học ở."Trần Vũ Dương lấy ra lá thư từ trong túi hỏi: "Cái này?""Vâng.""Anh cho phép sao?""Không có."Trần Vũ Dương lại không nói, hắn chờ Đỗ Nhược cho hắn một lời giải thích thích hợp. Nhưng đợi nửa ngày, cũng chỉ có thể nhìn thấy đầu Đỗ Nhược cúi càng ngày càng thấp. Trần Vũ Dương hỏi: "Đêm qua ngủ với ai?" (này mới là trọng yếu nè hehe 
*
)Vừa dứt lời, từ xa xa đã truyền đến tiếng của An Nhiên: "Đỗ Nhược, cậu không sao chứ?"Đỗ Nhược vừa định trả lời lại thấy Trần Vũ Dương đột nhiên đi về phía An Nhiên, Đỗ Nhược cả kinh, vội vàng ôm lấy hắn từ phía sau: "Anh, anh, anh muốn làm gì? Là tự em ngủ với cậu ấy."Trần Vũ Dương đẩy cậu ra: "Chuyện của em tối nay về nói tiếp, đi học trước đi, anh tìm cậu ấy có việc." Nói xong, Trần Vũ Dương lại hỏi: "Cậu ấy tên là gì?"Đỗ Nhược có chút ngây ngẩn cả người, bộ dạng này của Trần Vũ Dương không giống như là muốn đi giáo huấn người khác, nhưng...Hắn tại sao lại muốn biết tên cậu ấy, có phải là thích An Nhiên rồi? Tuy rằng An Nhiên rất đẹp, nhưng... Hốc mắt Đỗ Nhược lập tức đỏ lên, quay đầu chạy đi.An Nhiên có chút bận tâm,muốn theo lại bị Trần Vũ Dương ngăn cản: "Cậu tên là gì?"An Nhiên nhìn người đàn ông trước mắt này, bất an trả lời: "An Nhiên."Trần Vũ Dương nao nao, trên mặt có chút vui mừng, lại có chút đau thương: "Rốt cuộc cũng tìm được cậu rồi."Trở về nhà, Trần Vũ Dương đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện, ví dụ như, An Ninh.Trước khi biết Đỗ Nhược, Trần Vũ Dương cũng không phải thường xuyên ở trong nhà, hắn còn rất nhiều chỗ ở khác, tình nhân bên cạnh cũng luôn thay đổi liên tục, coi trọng, thực chất cũng chỉ có một người.Ở đây, có một người tên là An Ninh, lúc trước đi theo Trần Vũ Dương, khi đó cũng chỉ có mười tám tuổi, nhưng lại là một đứa nhỏ rất thành thục. Trần Vũ Dương khi đó thật ra rất thích y, nhưng cũng chỉ là thích, hai người ở cùng một chỗ, có điểm giống người thân, hay cũng có thể là bạn bè.Tuy rằng Trần Vũ Dương cũng cùng y làm, nhưng những chuyện khác mà nói, An Ninh có điểm đặc biệt riêng. Giống như tên của y, luôn mang đến cho người ta có cảm giác rất an toàn.Sau đó, Trần Vũ Dương biết An Viễn, còn thường xuyên nói đùa với An Ninh, bảo rằng y nhất định là gián điệp của An Viễn.Khi đó, Trần Vũ Dương cũng mới hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Cuối cùng, An Ninh vì cứu hắn mà chết, lúc đó mới biết được An Ninh còn có một em trai, tên là gì hắn không còn nhớ rõ.Lại nói, Trần Vũ Dương đối với An Ninh, thật sự là thua thiệt nhiều lắm. Hôm nay gặp được cậu bé kia, khuôn mặt đơn giản là như đúc từ một khuôn so với An Ninh, lại cùng họ An, điều này làm cho Trần Vũ Dương càng thêm chắc chắn cậu ta là em trai của An Ninh, An Nhiên.