Mong chúng ta nhớ truyen.one ra truyện này nhé! mình mong chúng ta chỉ phát âm tại truyen.one để nhóm hứng khởi thao tác nhé!

“Bác sĩ Diêu lại bị phó chủ nhiệm Cao hotline đi, tôi cảm xúc rất bất an, mấy bạn nói xem, từ khi Phó nhà nhiệm Cao đến khám đa khoa chúng ta, chưng sĩ Diêu đã trải qua ngày xuất sắc lành nào chưa?”

“Cô ấy là bác bỏ sĩ nhà chốt, trọng trách nặng nề hơn so với chúng ta, hóng cô ấy về bên hỏi tình hình một chút!”

Văn phòng Cao Dĩnh Nhi.

Bạn đang xem: Truyện trò đùa tình yêu

Diêu Lan Hạ một tay vịn vào thành ghế làm giảm cơn nhức bụng, nói: “Phó nhà nhiệm Cao kiếm tìm tôi tất cả chuyện gì?”

Cao Dĩnh Nhi ngồi bên trên ghế, khoanh tay chú ý cô, viền đôi mắt nhướng cao, khuôn mặt tinh xảo với theo vẻ bất thiện, tinh tế dò xét Diêu Lan Hạ: “Viện trưởng ra lệnh, để cô hỗ trợ thẩm tra toàn bộ, mặt khác…” Cô ta khôn xiết không tình nguyện cắm răng nói: “Cô cung ứng viện phó Đào phụ trách nội khoa trong khoảng thời hạn này!”

Nói xong, cô ta ném một trong những phần tài liệu cho cô, môi đỏ hừ lạnh: “Diêu Lan Hạ, sau cuối cô lấy khả năng ở đâu! Chuyện gì cũng không thể thiếu cô!”

Phải không? Diêu Lan Hạ cười lạnh vào lòng, ai thèm chuyện gì cũng đều có cô? Cô mong gì không thường xuyên nhúng tay vào đa số chuyện tào lao này!


Cầm tài liệu trong tay, cô nói: “Phó nhà nhiệm Cao còn tồn tại chuyện gì không?”

Cao Dĩnh Nhi hung hăng lườm cô một cái, nói: “Bệnh nhân lần trước, ở đầu cuối quyết định ko phẫu thuật, cô thích hợp chứ?”

Oh? đó là nội dung được đàm đạo trong cuộc họp kia: “Bệnh nhân đều phải sở hữu xu hướng tìm lợi tránh hại theo bạn dạng năng, tôi tất cả cái gì mà lại phải hài lòng hay không, nếu không còn chuyện gì khác thì tôi đi trước!”

Cô thực thụ không muốn tiếp tục nói nhảm cùng với Cao Dĩnh Nhi.

“Cô đứng lại!”

Cao Dĩnh Nhi đứng lên, giầy cao gót cùm húi cùm cúp đi mang lại phía sau cô, trào phúng nói: “Diêu Lan Hạ, cô đừng tưởng rằng hỗ trợ viện phó Đào trong công việc thì có thể thừa cơ có tác dụng việc gì đó không thể lộ ra ngoài với anh ta!”

Diêu Lan Hạ nhếch môi nở niềm vui khinh thường, con quay người, cô chịu đựng đựng đợt đau bụng mỉm mỉm cười nhẹ nhõm và ưu nhã: “Hay là, Phó nhà nhiệm Cao, cô đi… làm!”

“Hừ! Ở đây không có chuyện gì rồi, ra ngoài.”

Cô ta chưa hẳn không tranh thủ, nhưng lại viện trưởng nói cô ta vừa tới khám đa khoa không nắm rõ tình huống, Diêu Lan Hạ đã ở đây thời gian dài, các phương diện đều rất quen thuộc, vừa vặn bao gồm thể bổ sung cho Đào Khánh Trần.

Viện trưởng cũng không có ý gì khác, chỉ là hi vọng bệnh viện hoàn toàn có thể thuận lợi trúng tuyển.

Trong lòng cô ta có oán thù hận, cơ mà cũng không có cách như thế nào để chũm đổi.

Diêu Lan Hạ mở tài liệu, hiểu được mấy mặt hàng thì điện thoại thông minh di đụng vang lên.

Cô sẽ dung bút ghi lại trọng điểm với mở điện thoại cảm ứng thông minh để trả lời.

“Bác sĩ Diêu, vào khoảng thời hạn này cô cần vất vả rồi, tôi cũng rất bất thần với sự sắp xếp của viện trưởng, nhưng… tôi cũng bắt đầu nắm được thông tin này, vậy nên…”


Diêu Lan Hạ thoải mái và dễ chịu cười cười: “Viện phó Đào không đề nghị giải thích, tôi biết, hơn thế nữa với phẩm hạnh của Phó viện trưởng chắc rằng sẽ ko lạm dụng chức quyền điều phối một chưng sĩ bé dại như tôi đâu.”

Nghe thấy cô nói như vậy, Đào Khánh Trần sau cuối cũng nói hầu như điều giấu trong lòng ra: “Tôi đang lo rằng cô vẫn hiểu nhầm, cho dù sao…” Anh ta tạm dừng một chút: “Dù sao hiện giờ tôi cũng đang theo xua đuổi cô, có nhiều lúc sẽ khó khăn tránh khỏi việc dùng bắt buộc dùng đến một trong những biện pháp.”

Đầu dây mặt này, bút trong tay Diêu Lan Hạ trượt xuống, sản xuất thành một mặt đường thật dài màu black trên tài liệu: “Phó viện trưởng, tôi vẫn nói với anh, bọn chúng ta…”

“Đã nhận ra tài liệu rồi đúng không? từ bây giờ trước tiên hãy đến đánh giá phòng máy y tế đi!”

Chủ đề của anh ta biến đổi quá nhanh, cô hoàn toàn không có cơ hội nói gì: “Được!”

Kiểm tra đồ vật không thể sở hữu thời gian làm cho việc, vậy yêu cầu hai bạn vội vàng nạp năng lượng cơm chấm dứt liền tranh thủ thời hạn nghỉ trưa bận bịu trong khoa nội.

Trong phòng dịch khoa nội, thấy hai bạn đi vào, chưng sĩ Tôn, người đàn ông trung niên mỉm mỉm cười tủm tỉm nhìn hai thanh niên đi vào, chú ý lên quan sát xuống, cảm giác rất vừa mắt.

“Nghe nói, Phó viện trưởng và chưng sĩ Diêu là ngươi yêu của nhau à?” bác sĩ Tôn chén quái nhìn, tiếp đến cười ha hả hỏi.

Đào Khánh nai lưng lại nói: “Tần suất ổn định định, bên này không tồn tại vấn đề, qua nhìn bên kia đi!”

Diêu Lan Hạ ý muốn giải thích, anh ta chen vào một câu, cô liền không chen lời vào được: “Được, máy kiểm soát điều hành cũng không tồn tại vấn đề, đây là thiết bị bố năm trước, nhưng năng suất cũng không tệ lắm.”

Bác sĩ Tôn cũng không tồn tại việc gì làm cho trong giờ nghỉ ngơi trưa, vậy nên hoàn thành khoát quan sát hai người bận rộn: “Viện phó Đào tuổi trẻ con tài cao, bác sĩ Diêu cũng chính là cao thủ khét tiếng một thời, hai fan ở cùng mọi người trong nhà thật sự là sự kết hợp mạnh mẽ, ko tồi không tồi.”

Diêu Lan Hạ lại hy vọng mở miệng, Đào Khánh è cổ lại giống hệt như thể xác và niềm tin đều nhập vào sản phẩm công nghệ đo lường: “Bóng screen hiển thị bên cạnh đó hơi cũ, phải thay đổi.”

Diêu Lan Hạ gật đầu, biên chép lên giấy.

*
*
*

Té xỉu.

Lòng Diêu Lan Hạ nổi thành cục u, hóa ra Phó viện trưởng không hề coi trọng chút nào? Sự khó chịu của cô thậm chí còn nóng lòng hy vọng rũ sạch, tuy nhiên anh ta lại không hề dính vào người.

Ngược lại, dường như như lòng dạ cô bao gồm chút nhỏ hòi.

“Không nói gì, bọn họ tiếp tục đi, còn có rất nhiều thiết bị buộc phải kiểm tra.”

Nói xong, cô bước nhanh một cách vượt qua Đào Khánh Trần, người đàn ông áo trắng phía sau quan sát vào bóng sống lưng của cô, cười không ra tiếng.

Thật là trang bị ngốc, anh ta mong cho quan hệ giới tính của nhị người thân mật hơn một chút, cầu còn ko được, nguyên nhân lại rất có thể ở trước khía cạnh mọi người đẩy cô ra ngoài chứ?

Vừa suy nghĩ, Đào Khánh trằn vừa cất bước đi theo.

Trong giờ nghỉ ngơi trưa soát sổ mười mấy thiết bị, cũng may không tồn tại người nào tiếp tục buôn chuyện mối quan hệ của nhị người, Diêu Lan Hạ cảm giác nhẹ nhõm ko ít.

Xem thêm: Du Học Phần Lan Cần Những Điều Kiện Du Học Phần Lan 2017, Mách Bạn Những Điều Kiện Du Học Phần Lan Cần Có

Kiểm tra dứt tầng năm, Đào Khánh Trần nhìn đồng hồ: “Còn nhị mươi phút nữa new đến giờ đồng hồ làm, buổi trưa không ngủ, chiều vẫn ngủ gật, tôi mời cô uống cà phê!”

Diêu Lan Hạ: “…”

Chưa kịp mở miệng, Đào Khánh Trần liên tục nói: “Buổi chiều cô có khá nhiều bệnh nhân, uống ly cà phê nâng cao tinh thần, phía trên không được xem là trong phạm vi theo xua đuổi cô, solo thuần chỉ là lãnh đạo đang cân nhắc nhân viên cấp cho dưới, tôi hi vọng bác sĩ của tôi sẽ luôn luôn tập trung trong công việc!”

Diêu Lan Hạ chẳng thể không mỉm cười, Đào Khánh Trần khiến cho cô mở rộng tầm mắt, chợt nhiên dữ thế chủ động hào phóng như vậy, còn có biện pháp như vậy, cô sao rất có thể từ chối?

Đào Khánh è đi download cà phê: “Một ly Cappuccino, thêm sữa thêm đường, một ly hình trạng Mỹ, ko thêm gì.”

Anh ta bưng nhì ly cà phê tới: “Quán cà phê của dịch viện không quá cao cấp, chưng sĩ Diêu nỗ lực uống!”

Diêu Lan Hạ nhận coffe cười: “Để Phó viện trưởng tốn kém rồi.”

“Vậy thì nên làm việc chăm chỉ đề đền đáp sự thân thương của lãnh đạo bệnh viện đi!”

Mỗi lần anh ta cười đều hệt như gió xuân thổi hiu hiu, ấm áp và dễ dàng chịu.

Buổi chiều bận bịu vài tiếng, uống trà mặt đường đỏ khiến cảm xúc đau bụng mất tích không ít, ngước đầu một cái, vậy mà đã sắp tới giờ rã ca.

Tới ngay gần tan tầm, điện thoại thông minh Diêu Lan Hạ nhận ra một tin nhắn.

Kí thương hiệu là lưu Nguyên Hào!

Đây là lần đồ vật hai anh gửi tin nhắn nhắn mang lại cô.

“Tôi ngóng cô trong nhà để xe pháo dưới tầng hầm dưới đất của bệnh viện!”

Anh ta chưa hẳn đến rồi chứ? trong khi khoảng biện pháp từ MBK đến cơ sở y tế khá xa.

Cô ao ước gọi lại nhằm giải thích, nhưng lại mọi fan đều ngơi nghỉ trong văn phòng, cô đành phải gửi tin nhắn nhắn.

“Tôi vẫn chưa tan ca, không dừng lại ở đó còn đề nghị thay quần áo, nên một khoảng tầm thời gian, anh cho chờ tôi một chút!”

Cũng lần chần thế nào, một bạn thích nói tóm tắt như cô mà lại lải nhải một ngày dài để lý giải mọi chuyện.

Trong xe lưu lại Nguyên Hào nhếch môi mỉm mỉm cười thản nhiên, ngón tay dong dỏng dài ấn vào màn hình: “Được!”

Sau lúc tan ca, Diêu Lan Hạ chũm quần áo, đi ra phía bên ngoài lập tức đụng bắt buộc một bức tường người, ngẩng phương diện lên, là khuôn khía cạnh tươi cười dịu dàng êm ả như ngọc của Đào Khánh Trần.

“Xem ra tôi cho thật đúng lúc, đi thôi, thuộc đi nạp năng lượng cơm!”

Diêu Lan Hạ vậy chặt quai túi xách, khóe mắt áy náy: “Hôm nay e rằng ko được, tôi buộc phải về trước.”

Đôi mắt rất đẹp của Đào Khánh nai lưng nheo lại: “Vậy nên, tôi vẫn tới lờ đờ một bước, bác sĩ Diêu đã có hẹn.”

“Thật không tự tin quá, ngày khác nhé!” Chiêu kế hoãn binh này, cô ko biết mình đã sử dụng bao nhiêu lần.

Cũng ngần ngừ anh ta tha vật dụng hay thiệt sự tin tưởng, lần nào cũng không vạch trần, còn đem trách nhiệm ôm vào bạn mình: “Không sao, là tôi ko nói sớm, nếu bởi thế thì cùng mọi người trong nhà đi xuống đi, tôi cũng rã tầm về nhà!”

Hai tín đồ cùng đi mang đến cửa thang máy, mấy y tá cạnh bên đều che miệng cười, quả nhiên Phó viện trưởng và chưng sĩ Diêu là một trong những đôi, Phó viện trưởng còn nắm ý từ trên đi xuống đón cô ấy tung làm.

Vào thang máy, Đào Khánh trần ấn vào bến bãi đỗ xe pháo B2, Diêu Lan Hạ còn tưởng rằng anh ta phải ra ngoài lấy xe, cô vươn tay ra ấn nút mà lại thấy nút thang sản phẩm công nghệ sáng lên, ngay lập tức rụt tay về.

“Cô cũng cho B2 ”

Trong giọng nói gồm chút vui sướng nho nhỏ.

Diêu Lan Hạ trở ngại gật đầu: “Ừm, tôi… Lái xe.”

Sửng sốt một chút, vừa rồi vậy mà lại cô lại nói dối, thật ra nói trực tiếp rằng lưu Nguyên Hào đang hóng cô cũng không hẳn không thể, nhưng lại trong tâm thức cô lại không nỡ có tác dụng tổn yêu đương anh ta.

Ánh đôi mắt Đào Khánh nai lưng rơi xuống cánh tay buộc phải của cô: “Tay đề nghị của cô, đến tôi coi một chút!”

Diêu Lan Hạ ráng tay teo lại, trốn kị như bị lag điện: “Làm gì?”

“Ha ha.” Đào Khánh trần bị làm phản ứng mập như vậy của cô ấy chọc cười: “Tôi chỉ hy vọng nhìn dấu thương cũ bên trên tay cô một chút, cô hoàn toàn có thể không nói nguyên nhân, mà lại tổn thương vẫn tồn tại, cô không tồn tại cách nào đậy nhận, tôi coi một chút”!

Diêu Lan Hạ nhếch miệng, nở niềm vui chua xót: “Ừm!”

Đã nhiều năm như vậy, lốt thương phía bên ngoài đã mau chóng lành lại, anh ta có thể nhìn ra mới là lạ.

Đào Khánh è kéo tay cần của cô cẩn trọng phân biệt con đường nét sinh sống trên, phía bên ngoài nhìn quả thực không tồn tại vết tích, dẫu vậy khi ngón tay anh ta va vào, vẫn cảm thấy điều khác thường bên trong, khác hoàn toàn rất nhỏ tuổi bé: “Lúc ấy, chắc chắn là rất nhức đúng không”

Diêu Lan Hạ gật đầu: “Ừm.”

Rất đau, cả cánh tay đầy đủ sắp bắt buộc phế bỏ, có thể không đau sao?

“Đinh” một tiếng, cửa thang thiết bị ở B2 mở ra.

Lưu Nguyên Hào từ vào xe Rolls-Royce ngước đầu quan sát lên, đôi mắt chim ưng lập tức bắt gặp hai fan trong thang máy.

Đào Khánh trằn kéo tay Diêu Lan Hạ, Diêu Lan Hạ thẹn thùng cúi đầu, đang êm ả ngoan ngoãn giao lưu nào đó với anh ta.

Khoảng giải pháp cách mấy chục mét, góc nhìn cậu Hào đâm xuyên bắn về phía vào thang máy!

Diêu Lan Hạ, rốt cuộc cô còn mong mỏi thế nào!

Đi xuống thang máy, Diêu Lan Hạ rút về tay, “Phó viện trưởng đừng hỏi nữa, tôi không muốn nhắc lại.”

“Tôi…”

Đào Khánh trằn chỉ nói ra từ đầu tiên, bóng hình Diêu Lan Hạ đột nhiên dừng lại, Đào Khánh è ngẩng đầu…

Lưu Nguyên Hào mặc bộ tây trang color đen, một tay đút túi, vẻ phương diện anh tuấn lạnh mát thấu xương, vóc dáng cao lớn đứng trước xe, đôi mắt đen nhánh như chim ưng tập trung vào một vào một nhẵn người.